Nhận biết thực phẩm chứa hóa chất độc hại

Cập nhật, 10:26, Thứ Năm, 23/08/2012 (GMT+7)

Gần đây, các cơ quan chức năng liên tục phát hiện một loạt trái cây, rau, củ có chứa hóa chất độc hại cho sức khỏe người tiêu dùng. Dưới đây là một số cách để nhận biết rau, quả không an toàn.

Cách nhận biết rau, củ không an toàn

Các nhà khoa học đã khẳng định bằng cảm quan rất khó có thể nhận biết được rau nào là rau an toàn, rau nào là rau không an toàn. Nhưng trước tình trạng không thể kiểm duyệt hết thành phần hóa học và xuất xứ của từng loại rau củ nhập về từ Trung Quốc, Cục An toàn vệ sinh thực phẩm (Bộ Y tế) khuyến cáo, lựa chọn rau, quả tươi cần chú ý đến hình dáng bên ngoài như: Phải còn nguyên vẹn, lành lặn, không dập nát, trầy xước, thâm nhũn ở núm cuống; Cảnh giác với loại quá mập, "phổng phao"; Về màu sắc: Có màu sắc tự nhiên của rau quả, không úa, héo; Không chọn các loại quả xanh và màu sắc bất thường. Chú ý cảm giác "nhẹ bỗng" của một số rau xanh được phun quá nhiều chất kích thích tăng trưởng và hóa chất bảo vệ thực vật; Nhiều loại quả còn dính hóa chất bảo vệ thực vật trên lá, cuống lá, núm quả, cuống quả... có các vết lấm tấm hoặc vết trắng; Nếu lượng hóa chất bảo vệ thực vật tồn dư nhiều, ngửi thấy mùi hắc, mùi hóa chất bảo vệ thực vật.

Da bò được tẩy trắng bằng hóa chất độc hại
Da bò được tẩy trắng bằng hóa chất độc hại

Nông sản Trung Quốc thường có các chất bảo quản nên láng bóng, có thể để được rất lâu, ở nhiệt độ bình thường bên ngoài từ 3 - 7 ngày mà không bị hỏng. Ví dụ: Súp lơ Việt Nam thì thường còn nguyên lá, phần bông chia không đều (chỗ thưa chỗ dày), còn hàng từ Trung Quốc thì bị cắt hết phần cuống và lá, màu trắng phau, bông cuốn rất chặt. Bắp cải, cải thảo Trung Quốc rất tròn và mượt, không bị nhàu, xước, đầu búp uốn vào không bị xoăn. Các rau cải làn, cải thìa, hành, thì là, rau thơm... chủ yếu đều bó bằng nhiều sợi rơm chập vào nhau và xoắn. Rau cải mớ thường tròn, lá ngắn hơn rau của VN.

Cà chua Trung Quốc thường có cuống xanh hoặc hơi phớt hồng trong khi bên ngoài đã tròn đỏ căng. Các loại củ như cà rốt, củ cải và quả su su thường to hơn của VN, các rãnh củ rất nông và da trơn, sờ vào rất mát. Khoai tây Trung Quốc dài, dẹp, màu nhạt, da bóng, khác với khoai tây Việt Nam tròn, da ửng hồng. Su hào Trung Quốc thường to tròn, dẹt như bánh xe, vỏ xanh thẫm. Cà rốt Trung Quốc củ đỏ tươi, to đều, da láng bóng, phần lá bị cắt sạch, khác với cà rốt Việt Nam củ nhỏ, màu nhạt hơn, kích thước không đều nhau và còn nguyên phần cuống lá. Bí đỏ Trung Quốc quả dài, có màu sắc rất đỏ đẹp trong ruột nhưng ăn nhạt, không ngọt thơm như bí VN. Bí đỏ VN thì thường là quả tròn, hơi bẹp. Tỏi Trung Quốc có củ và tép thường lớn, màu trắng, dễ lột vỏ hơn, tỏi VN có củ nhỏ, màu nâu tía. Hành tím Trung Quốc củ to, không có tép nhỏ bao quanh, màu đỏ nhạt. Gừng Trung Quốc cũng rất lớn, màu vàng óng, khác với gừng VN...

Sử dụng hóa chất trên thực phẩm

Phẩm màu dù không có giá trị về dinh dưỡng nhưng lại hết sức quan trọng để tạo nên màu sắc tươi tắn, tăng tính hấp dẫn cho thực phẩm. Phẩm màu được sử dụng phổ biến trong nhóm thực phẩm chế biến sẵn như bánh, mứt, kẹo, hạt dưa hoặc các loại thực phẩm bày bán trên lề đường như: thịt quay, thịt nướng... Các màu tổng hợp được dùng để nhuộm đỏ như sudan hay rhodamine là một trong những hóa chất có nguy cơ gây ung thư.

Chất bảo quản thường xuất hiện trên các sản phẩm không nhãn hiệu, bao bì hoặc xuất xứ không rõ ràng và rất khó nhận biết bằng mắt thường. Chất này dùng để ngăn ngừa hoặc làm chậm lại quá trình thối rữa, hư hỏng gây ra bởi sự phát triển của các vi sinh vật hay do các thay đổi không mong muốn trên thực phẩm. Nhiều nhà sản xuất đã lạm dụng các chất bảo quản để kéo dài thời gian chờ phân phối sản phẩm trên thị trường. Vì vậy, chúng trở nên nguy hiểm cho người tiêu dùng.

Đối với thực phẩm đã chế biến, bạn cần tập thói quen mua các thực phẩm biết rõ nguồn gốc, xuất xứ, có thương hiệu, ghi rõ ngày sản xuất và hạn dùng. Bên cạnh đó, không nên chọn những thực phẩm có màu sắc quá sặc sỡ, lòe loẹt vì có nhiều khả năng bị tẩm hóa chất.

Đối với thực phẩm nhập khẩu thì phải có nhãn phụ bằng tiếng Việt, có đầy đủ thông tin như nhãn của sản phẩm sản xuất trong nước, đó là quy định bắt buộc của Nhà nước.

Hà Hương (TH)

.
.
.