Con đường từ trường về nhà của Jessie là con đường ngang qua nghĩa trang thị trấn. Đối với cô bé đó là thời gian thú vị nhất trong ngày. Jessie yêu cái cảm giác được thấy gió lùa trong tóc và lắng nghe bầy chim hót.
Thỉnh thoảng cố bé ngả mình xuống bãi cỏ mềm xanh mướt, ngắm nhìn đám mây trên trời và tưởng tượng ra hình các thiên thần đang bay lượn. Cũng có khi, cô bé thích quỳ dưới bia đá những nấm mộ và đọc to những cái tên được khắc trên đó. Các bạn của Jessie hỏi: “Sao cậu lại đi qua nghĩa trang? Cậu không sợ ư?”. Cô bé trả lời rằng: “Sao phải sợ? Đó là đường về nhà cơ mà”.
Mọi cuộc hành trình dù gian khổ, khó nhọc đến đâu, dù ai đồng hành cùng bạn hay bạn chỉ có một mình thì cái đích- điểm đến cuối cùng mới là quan trọng nhất. Nếu cái đích đó là Nhà - nơi bình yên và hạnh phúc nhất, nơi tràn ngập niềm vui và tiếng cười, vậy bạn ngại gì mà không vượt qua nỗi sợ hãi?
Thanh Thúy (ST) Số lượt đọc:
311
-
Cập nhật lần cuối:
01/11/2008 02:05:29 PM |