Khi mua một món đồ thời trang, hầu hết mọi người đều phải ngó ngàng xem xuất xứ của nó ở đâu. Thế nhưng, trong thời buổi hiện nay, khi mà nhãn hiệu “made in Italy” không đảm bảo rằng một chiếc túi hay một đôi giày được sản xuất thủ công bởi các nghệ nhân ở Italy thì cũng chả có gì đảm bảo rằng sản phẩm “made in China” lại kém hơn “made in Italia”.
Cách đây không lâu, khi cửa hàng Armani đầu tiên mở cửa tại Trung Quốc, một khách hàng giận dữ bước vào và ném lên mặt quầy thanh toán hai chiếc áo sơ mi hiệu Armani. Vị khách hàng đó muốn biết tại sao chiếc áo mà ông mua tại cửa hiệu này được gắn mác “made in China”, trong khi chiếc áo kia, có giá rẻ hơn lại được gắn mác “made in Italy”. Dĩ nhiên, chiếc áo thứ hai là hàng giả. Sự thật là áo sơ mi hiệu Armani không còn được sản xuất tại Italy nữa.
Hiện nay, nhiều tín đồ thời trang đôi khi vẫn không rõ đâu là hàng thật, đâu là hàng giả, và liệu xuất xứ của một sản phẩm thời trang có nói lên điều gì về chất lượng của sản phẩm đó hay không. Trên thực tế, chiếc túi “made in Italia” có thể được sản xuất bởi những công nhân bất hợp pháp tại một nhà máy ở ấn Độ, và đôi giày có thể được làm từ đế nhựa và da nhập khẩu từ Trung Quốc.
Đương đầu với thực tế khách hàng lo ngại về chất lượng sản phẩm, các tiêu chuẩn môi trường và điều kiện làm việc ở châu á, nhiều hãng sản xuất hàng cao cấp châu Âu luôn lên tiếng “thề thốt” rằng nhà máy của họ được đặt ở một nơi gần “mẫu quốc”. Nhưng một số hãng sản xuất khác vẫn có bước tiến ngược lại, lên tiếng khẳng định việc đặt cơ sở sản xuất ở những vị trí mới thực sự có thể làm tăng chất lượng và tính sáng tạo của sản phẩm. “Chẳng có lý do gì mà chúng tôi không thể sản xuất ra những sản phẩm chất lượng tốt tại bất kỳ nơi nào trên thế giới. Chỉ cần chúng tôi có thợ lành nghề và chú trọng vấn đề chất lượng”, Phó giám đốc điều hành của Giorgio Armani, ông John Hooks, nói. Ông Hook tỏ ra rất thích thú với những cơ hội mà việc đặt cơ sở sản xuất khắp nơi trên thế giới đem lại. Ông cho biết, chi phí sản xuất lao động thấp ở châu á cho phép các nhà thiết kế sử dụng các loại chất liệu và kỹ thuật đắt tiền hơn, do đó sản phẩm cuối cùng có thể thậm chí còn tinh xảo và có chất lượng tuyệt vời hơn so với sản xuất ở những nước có chi phí sản xuất cao.
Tuy nhiên, nhiều khách hàng thường không thấy thoải mái khi thấy mác đề “made in China” trên một chiếc váy giá 1.000 USD. Người tiêu dùng châu á đặc biệt chú trọng chuyện nhãn mác và coi hàng cao cấp của Pháp và Italy là biểu tượng quan trọng cho thấy địa vị của họ.
Giá sản phẩm càng đắt, khách hàng càng “kén cá chọn canh” hơn. Một chiếc túi da hiệu Bottega Veneta rẻ nhất ở Tokyo cũng có giá tới 1.857 USD, và chiếc túi này được sản xuất thủ công ở miền nam Italy. Dòng sản phẩm siêu sang của Armani với thương hiệu Giorgio Armani được sản xuất riêng biệt tại Italy.
Còn đối với những sản phẩm ít cao cấp hơn, người tiêu dùng ít chú trọng hơn đến vấn đề xuất xứ. Tại một cửa hàng phía sau cửa hiệu sang trong của Bottega Veneta ở khu vực trung tâm Tokyo, nhiều phụ nữ Nhật bản đang thử những chiếc váy lụa của Diane von Furstenberg với giá khoảng 557 USD/chiếc. Không ai trong số những khách hàng này để ý đến chiếc mác đề “Made in China” của những sản phẩm này.
Minh Tùng (tổng hợp) Số lượt đọc:
71
-
Cập nhật lần cuối:
26/06/2008 03:09:46 PM |