GiaoThôngVậnTải.com.vn
Đang tải dữ liệu...
 Trang chủ | Giới thiệu | Thư điện tử | Liên hệ | Weblink 

Trang chủ  >  Kinh tế - Xã hội

Hoa nở trên đỉnh đèo Voi

   
03:42' PM - Thứ sáu, 19/09/2008

Anh em chúng tôi quyết định dừng chân ở đỉnh đèo Voi (đèo Phước Tượng) uống nước, để rồi tiếp tục cuộc hành trình về Đà Nẵng. Những tưởng, uống lon nước bò húc mát rượi rồi đi, nhưng chính những chuyện trao đổi qua lại của những người khách qua đường và chủ quán đã cuốn hút chúng tôi. Đó là những việc cứu người không may bị tai nạn giao thông trên đèo mà hai vợ chồng ông bà chủ quán Lưu Bình Phúc (70 tuổi) và Nguyễn Thị Quảng (62 tuổi) âm thầm lặng lẽ làm 16 năm nay.

Khi biết chúng tôi là nhà báo, ông Phúc mỉm cười nói: Có chi mô mà mẹ nó kể rứa, mình làm phúc giúp người ta rứa thôi, kể mần chi ngại lắm”. Bà Quảng móm mém cười bảo rằng ông ấy là thế đó, chẳng thích khoe khoang hay nói về công việc của mình đâu. Rồi bà đưa tay chỉ về phía đường cua của con đèo và nói: Trông vậy thôi thế nhưng đèo này nguy hiểm lắm, dài trên 3km nhưng tai nạn giao thông làm chết người xảy ra liên tục.

Như để chứng minh, bà Quảng dắt tay tôi ra lề đường chỉ vào đoạn dốc của đèo và kể, cách đây hơn 15 ngày, lúc đó khoảng 11 giờ trưa, có một chiếc xe tải chạy hướng Nam - Bắc đâm phải 2 người đi xe máy cùng chiều. Lúc đó cả nhà tui đang ngồi ăn cơm trưa, nghe tiếng “rầm” biết lại có tai nạn, ông Phúc bỏ bát cơm xuống, chạy ra thì thấy hai người đi xe máy đang bị bánh xe tải đằn lên trên người. Mấy người đi đường dừng lại cãi nhau với lái xe, chẳng ai chịu gọi cấp cứu hay giúp họ cả. Ông Phúc liền chạy đến lôi hai người bị nạn ra và băng bó vết thương, đồng thời bà vào gọi điện cho Công an và xe cấp cứu tới đưa đi bệnh viện. Nhưng nghe đâu vì bị quá nặng nên đã có một người chết và một người bị thương nặng. Hay như tháng trước, ông Phúc vừa đi chăn dê trên núi về, thấy một đám người bu đông chính giữa đèo. Mọi người đều xì xào “chắc chết mất, não văng ra như thế thì làm sao sống được”. Ông Phúc rẽ đám đông vào thấy một người đang nằm bất tỉnh bên cạnh chiếc xe máy nát bét. Ông bồng anh ta dậy và kiểm tra xung quanh người, thì ra miệng anh ta đang nhai kẹo cao su trắng rơi ra dính vào đầu làm mọi người tưởng là vậy. Xong rồi ông cho anh ta lên xe máy chở đi bệnh viện Phú Lộc cấp cứu và anh ta đã thoát chết.

Mặc dù cứu giúp nhiều người nhưng vợ chồng ông bà không bao giờ nghĩ đến chuyện tiền nong hay trả ơn. Một lần, có một ông ở miền Bắc, nghe nói làm chức vụ gì đó to lắm. Đi trên xe 24 chỗ ngồi, tự nhiên qua đèo thì bị ngất xỉu, chân tay co quắp, người cứng lại. Ông bà đem vào nhà cạo gió, sơ cứu, chừng nửa giờ sau đưa đi bệnh viện cấp cứu kịp thời và may mắn cho ông đó vẫn còn sống. Từ đó đến nay, hằng năm có dịp đi qua đèo, họ lại mua quà biếu và gửi tiền bày tỏ lòng cảm ơn, nhưng ông bà chẳng nhớ ai vì số người mang ơn vợ chồng ông bà quá nhiều.

Kể được một lúc, bà Quảng dừng lại thở dài: "Lạ lắm chú à, hễ cứ có tai nạn là người ta cứ kêu vợ chồng tui. Không ai chịu cấp cứu hay giúp người ta cả. Mà cũng lạ vợ chồng tui có phải là Công an hay bác sỹ chi mô mà có cái gì họ cũng kêu bất kể ngày hay đêm". Có những vụ TNGT làm nạn nhân chết tại chỗ, không ai dám đến gần. Những lúc như thế ông tự mình đến tắm rửa, lo khăn áo chôn cất nạn nhân dưới núi, chờ người thân đến nhận người.

Không những cứu chữa, mai táng kịp thời cho những nạn nhân bị TNGT mà vợ chồng ông bà còn giải hòa thành công những vụ xô xát, đánh nhau. Có lần, một chiếc ôtô tông vào một tốp học sinh trên đường đi học về, làm 3 em chết và 2 em bị thương. Sợ quá tài xế ôtô bỏ chạy, người nhà của mấy em cầm dao, rựa truy lùng và đòi lấy mạng tài xế để trả thù. Cùng với Công an, chính quyền, vợ chồng ông bà đã đến từng nhà khuyên giải đúng sai và ngăn được một cuộc đổ máu xảy ra.

Anh Được, con trai của ông bà cho biết: “Bây giờ cả nhà em giống như là một đội cứu hộ. Ai cũng biết sơ cấp cứu. Nếu nhẹ thì lấy xe chở xuống bệnh viện, nặng thì canh giữ hiện trường và gọi Công an đến”.

Trời đã về chiều chúng tôi phải tạm chia tay ông bà Phúc, rồi từ trên đỉnh đèo Phước Tượng chầm chậm xuôi vào Nam trên chiếc Wave an - pha trong lòng cảm phục và kính trọng. Với công việc cứu người thầm lặng 16 năm qua, ông bà như những đóa hoa lan đẹp nhất mà chúng tôi biết trên đỉnh đèo Voi.

Trần Ánh Dương

Số lượt đọc:  75  -  Cập nhật lần cuối:  19/09/2008 03:42:17 PM
Ngôi nhà của vợ chồng ông Phúc, bà Quảng trên đỉnh đèo Voi
Đánh giá của bạn về bài viết:
Tổng số:  0     Trung bình:  0
Quảng cáo
 Trang chủ | Giới thiệu | Thư điện tử | Liên hệ | Weblink