Được tin anh bạn tôi lần đầu tiên được đi công tác nước ngoài, bạn bè ai ai cũng mừng cho anh ấy. Do đây là chuyến “xuất ngoại” lần đầu nên anh bạn rất cầu kỳ, đòi tôi đưa đi mua hết thứ này đến thứ khác để chuẩn bị hành trang cho đầy đủ. Anh gọi điện nhờ tôi đèo đi hỏi thủ tục xin cấp hộ chiếu.
Phố Hàng Bài (Hà Nội) vốn là đường 1 chiều nên sau khi dừng xe trước cổng Cục Xuất nhập cảnh phải khó khăn lắm tôi mới sang được bên kia đường để đứng chờ anh bạn.
Cuối cùng tôi cũng tìm cho mình được một chỗ để dựng chân chống giữa của xe, bên cạnh tôi có một “đồng minh” là người đàn ông trung niên, ra dáng cũng đang chờ đợi người quen.
Vừa mới ngồi trên yên xe chưa ấm chỗ, bỗng tôi giật mình bởi một thanh niên trẻ có vẻ như là bảo vệ của một cửa hàng hay một công ty nào đó: Này mấy bác ơi, mời các bác đi chỗ khác, chỗ này không đỗ được xe đâu. Tôi buột miệng theo phản xạ: Nhưng hè phố này có cấm đỗ xe đâu. Anh thanh niên như được “cởi tấm lòng”: Ôi, thế bác không nhìn thấy kia à? Tôi ngoảnh đầu theo hướng tay chỉ, ở phía sau gốc cây xà cừ có một tấm biển mờ mờ phải khó khăn lắm tôi mới đọc được mấy dòng chữ ghi trên đó quy định cấm đỗ xe trên hè phố.
Tôi đang loay hoay chuẩn bị dắt xe đi chỗ khác, bỗng nghe tiếng ông bạn “đồng minh”: Tôi chẳng đi đâu cả, mọi người dựng được trên vỉa hè thì tôi cũng dựng được. Lúc đó tôi mới quan sát xung quanh gần chỗ chúng tôi đứng thì thấy mấy dãy xe máy được dựng trên hè phố ngay sát trước các cửa hiệu, chỉ khác ở chỗ là không có người ngồi trên yên xe như chúng tôi. Anh thanh niên liền lớn giọng: Đây là vỉa hè của nhà tôi nên tôi muốn dựng gì thì dựng. Lúc này “đồng minh” của tôi có vẻ bức xúc: Vỉa hè là của chung chứ đâu phải của riêng ai. Anh thanh niên tỏ ra không chịu kém cạnh và có vẻ rất “thuộc bài”: Trả lời một câu xanh rờn vỉa hè này là chúng tôi mua rồi.
Nghe đến đây, anh bạn “đồng minh” của tôi chỉ còn thốt lên 1 câu: "Mua vỉa hè!" và từ từ dắt xe máy của mình đi trong tâm trạng buồn bã...
Lê Khôi Số lượt đọc:
323
-
Cập nhật lần cuối:
19/05/2008 10:54:12 AM |